Khao 1200 mâm cỗ mừng con đỗ, dân làng bỏ về. Trưởng thôn đến mới ngã ngửa sự thật


“Sân nhà bà Mai ngập tràn trong một sự tĩnh lặng lạ lùng, đối lập hoàn toàn với khung cảnh nhộn nhịp dự kiến. Hàng ngàn đĩa gà xếp chồng chất trên bàn, trên phản, dưới đất, tạo thành một “”núi”” thịt trắng muốt ngồn ngộn. Nhưng quanh đó, không còn bóng dáng một người khách nào. Những người dân làng vừa ồn ào kéo đến, giờ đây đã vội vã quay lưng bỏ đi như thể vừa nhìn thấy ma. Tiếng dép lẹp kẹp, tiếng xe máy nổ vội vàng loáng thoáng phía xa vọng lại.
Bà Mai đứng sững giữa sân, đôi mắt thất thần nhìn theo bóng lưng cuối cùng của người làng khuất sau cổng. Khuôn mặt bà trắng bệch, không còn vẻ tự mãn, hãnh diện ban đầu. Bà như một pho tượng, bất động giữa biển cỗ.
Đúng lúc đó, chiếc xe máy của trưởng thôn dừng lại ở cổng. Ông Trưởng thôn, người vốn được cả làng kính trọng, bước xuống, ánh mắt quét qua khung cảnh trước mắt. Ông sững sờ. Đây là cái quái gì vậy? Ông Trưởng thôn nhíu mày, vẻ khó hiểu và lo lắng hiện rõ. Ông không chần chừ, bước nhanh vào sân, tiến lại phía bà Mai.
“”Bà Mai! Cái gì thế này?”” Trưởng thôn hỏi, giọng đầy bất ngờ. “”Sao mọi người về hết rồi? Cỗ bàn thế này… chuyện gì xảy ra vậy?””
Bà Mai khẽ quay đầu, nhìn ông Trưởng thôn như không tin vào mắt mình. Đôi môi bà mấp máy, nhưng không một tiếng nào thoát ra. Cảnh tượng kỳ lạ này, cùng với sự ra đi đột ngột của tất cả mọi người, khiến bà như bị đóng băng. Bà không hiểu. Chuyện gì vừa xảy ra? Tại sao họ lại bỏ đi, ngay lúc đỉnh điểm của bữa tiệc mà bà đã cất công chuẩn bị? Sự hả hê vì khoe khoang tài sản và thành công của con trai giờ đây bị thay thế bằng một nỗi hoang mang tột độ. Trưởng thôn nhìn bà Mai vẫn thẫn thờ, không trả lời, lại càng thêm sốt ruột.”

“Bà Mai vẫn đứng đó, như pho tượng, đôi mắt thất thần nhìn về phía cổng. Khuôn mặt bà trắng bệch, sự kiêu hãnh ban đầu đã tan biến, thay vào đó là nỗi hoang mang tột độ. Ông Trưởng thôn đứng đối diện, nhìn bà đầy sốt ruột, ánh mắt liên tục đảo quanh những mâm cỗ ngổn ngang, những chồng đĩa gà trắng muốt cao ngất trời.
Sự im lặng kéo dài, căng như dây đàn. Bỗng, bờ vai bà Mai khẽ run lên. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi giọt thứ hai, thứ ba… Đôi mắt bà đỏ hoe, nhìn ông Trưởng thôn như cầu cứu.
“”Ông… ông Trưởng thôn…”” Giọng bà nghẹn lại trong cổ họng, đứt quãng.
Ông Trưởng thôn tiến lại gần hơn, lo lắng nhìn bà: “”Tôi hỏi bà, chuyện gì vừa xảy ra? Sao tự nhiên cả làng lại bỏ về hết thế kia?””
Bà Mai đưa bàn tay run rẩy chỉ vào những mâm cỗ, những chồng đĩa cao ngất. Nước mắt lưng tròng, bà nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: “”Tôi… tôi làm gì sai đâu hả ông…? Con trai tôi… nó đỗ thủ khoa đại học… Tôi mừng quá… mới làm cỗ đãi cả làng… hơn nghìn đĩa gà… cả làng ăn tẹt ga…””
Bà Mai lắc đầu lia lịa, như thể muốn xua đi cảnh tượng vừa rồi. “”Sao… sao mọi người lại bỏ về hết thế hả ông…? Họ ăn chưa được miếng nào cơ mà… Sao lại thế…? Sao…?””
Giọng bà Mai vỡ òa thành tiếng khóc nức nở. Nỗi vui sướng tột độ chỉ vài phút trước giờ biến thành nỗi cay đắng, tủi hổ khôn cùng. Bà Mai không thể nào hiểu nổi. Niềm tự hào, niềm vui mừng khôn xiết của bà khi con trai đỗ đạt, khi bà được dịp khoe khoang với cả làng, tại sao chỉ trong nháy mắt lại biến thành cảnh tượng hoang tàn, trống vắng và đầy bí ẩn này? Tại sao không một ai ở lại? Tại sao họ lại bỏ đi, bỏ lại tất cả những mâm cỗ mà bà đã dốc hết tiền bạc, công sức chuẩn bị? Bà nhìn ông Trưởng thôn với ánh mắt đầy đau khổ và khó hiểu, như thể ông sẽ cho bà một lời giải thích. Nhưng ông Trưởng thôn cũng chỉ đứng đó, chau mày, nhìn khung cảnh xung quanh và bà Mai, vẻ mặt còn khó hiểu và sửng sốt hơn cả bà.”
“Ông Trưởng thôn vẫn đứng đó, sự bối rối trên nét mặt dần nhường chỗ cho vẻ suy tư. Ông nhìn quanh khung cảnh tan hoang, những mâm cỗ ngổn ngang, những chồng đĩa chất cao gợi lên sự phô trương lố bịch giờ đây chỉ còn là minh chứng cho một biến cố khó hiểu. Bà Mai vẫn nức nở, tay bám vào thành ghế, toàn thân run rẩy.
Một luồng suy nghĩ chợt lướt qua đầu ông Trưởng thôn. Làng này vốn dĩ không có chuyện lạ. Mọi người bỏ đi cùng lúc, không lời giải thích, không một ai chạm vào thức ăn. Chắc chắn phải có nguyên nhân từ chính những thứ đang bày biện trên bàn.
“”Bà bình tĩnh lại đi!”” Ông Trưởng thôn nói, giọng dứt khoát hơn. Ông không thể đứng yên nhìn cảnh tượng này mãi. “”Tôi phải xem thử có chuyện gì.””
Ông bỏ lại bà Mai đang gục xuống bên chiếc bàn, bước lại gần những mâm cỗ vẫn còn đầy ắp. Mùi thức ăn nguội lạnh thoang thoảng trong không khí. Ông Trưởng thôn đi dọc theo dãy bàn, ánh mắt lướt qua từng đĩa một. Bánh chưng, giò chả, nem rán… đều bình thường. Rồi ông dừng lại trước những đĩa thịt trắng muốt, được giới thiệu là “”gà luộc””.
Những miếng thịt chặt đều tăm tắp, da vàng óng, trông rất hấp dẫn. Hơn nghìn đĩa gà, một con số khổng lồ. Ông Trưởng thôn cúi xuống nhìn kỹ hơn. Ông đưa tay lại gần một đĩa, chạm nhẹ vào miếng thịt. Cảm giác hơi lạ. Ông nhíu mày. Quan sát kỹ hơn nữa, ông nhận ra màu sắc của lớp da không hoàn toàn tự nhiên. Nó có một sắc thái hơi khác lạ dưới ánh nắng chiều tà.
Ông dùng ngón tay lật thử một miếng thịt. Lớp thịt bên dưới không có thớ rõ ràng như thịt gà. Nó bở hơn, và có một mùi thoang thoảng rất khó tả, không phải mùi gà luộc quen thuộc.
Trưởng thôn mở to mắt. Ông nhìn sang đĩa bên cạnh, rồi đĩa tiếp theo. Tất cả đều giống hệt nhau. Không chỉ một đĩa, mà là hàng trăm, hàng nghìn đĩa thịt này đều có chung đặc điểm bất thường đó.
Nét mặt ông Trưởng thôn biến sắc nhanh chóng. Từ bối rối, suy tư, giờ chuyển sang kinh ngạc, rồi lạnh toát. Một cảm giác ghê rợn dâng lên trong lòng ông. Ông lùi lại một bước, nhìn đăm đăm vào những chồng đĩa thịt trắng ngà cao ngất trời. Cái sự bất thường này… nó không đơn giản chỉ là thịt ôi thiu hay nấu dở. Đây là một thứ khác. Thứ gì đó khiến cả làng, hàng trăm con người, phải đồng loạt bỏ đi trong sợ hãi và kinh tởm.
Ông Trưởng thôn đứng bất động, khuôn mặt tái nhợt. Ông đã hiểu ra vấn đề. Vấn đề nằm ở chính thứ “”gà”” mà bà Mai dùng để khao cả làng. Và sự thật đó còn kinh khủng hơn bất cứ lời giải thích nào ông có thể tưởng tượng ra.”
“Trưởng thôn vẫn đứng đó, khuôn mặt tái nhợt như tờ. Cái nhìn kinh hãi dán chặt vào những chồng đĩa thịt trắng ngà chất đống. Hơn nghìn đĩa… hơn nghìn miếng thịt… Ông cảm thấy dạ dày cuộn lên. Cái mùi thoang thoảng khó tả giờ đây trở nên ám ảnh, gợi lên một sự thật kinh hoàng không thể gọi tên.
Ông chầm chậm quay người lại. Bà Mai vẫn đang ngồi gục bên bàn, tiếng nấc nghẹn yếu ớt vọng lại. Bà vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà vẫn nghĩ đám dân làng vô ơn đã bỏ bà đi. Bà vẫn chưa biết sự thật kinh tởm đang bày ra ngay trước mắt bà.
Trưởng thôn bước từng bước nặng nề về phía bà Mai. Mỗi bước chân như dẫm lên chính sự kinh hoàng của ông. Ông dừng lại ngay cạnh bà, cúi xuống một chút. Giọng ông khàn đặc, run rẩy, cố nén một nỗi ghê sợ tột cùng.
“”Bà Mai ơi…”” ông bắt đầu, giọng đầy nghiêm trọng. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào bà Mai, mang theo một sự thương hại pha lẫn hoảng loạn. “”Thịt này…””
Bà Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp vẫn còn đẫm lệ nhìn ông Trưởng thôn đầy khó hiểu. “”Thịt sao ông? Thịt gà luộc đấy ạ… Tươi ngon cả đấy…””
Trưởng thôn lắc đầu. Nét mặt ông căng thẳng đến tột độ. Ông hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị nói ra một điều gì đó cực kỳ khó khăn.
“”…thịt này không phải gà đâu!””
Lời nói của ông Trưởng thôn như tiếng sét đánh ngang tai bà Mai. Tất cả âm thanh trong sân bỗng tan biến, chỉ còn tiếng vọng của câu nói kinh hoàng đó lặp đi lặp lại trong đầu bà. Thịt này… không phải gà…
Bà Mai mở to mắt, đồng tử co lại. Nét mặt đang đau khổ vì sự bỏ đi của dân làng bỗng chốc chuyển sang tột cùng kinh hoàng. Toàn thân bà cứng đờ lại. Bàn tay đang bám chặt vào thành ghế bỗng buông thõng. Hơi thở bà nghẹn lại trong lồng ngực.
Bà hoàn toàn chết sững tại chỗ, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm về phía những mâm cỗ, nơi chất đầy những đĩa “”thịt gà”” trắng muốt. Cái sự thật mà ông Trưởng thôn vừa nói ra, nó kinh khủng hơn bất cứ thứ gì bà có thể tưởng tượng. Nó giải thích tại sao cả làng bỏ đi, tại sao không ai chạm vào thức ăn, và tại sao khuôn mặt họ lại biến sắc đến vậy.
Bà Mai ngồi bất động, như một pho tượng. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác ghê tởm và sợ hãi lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Những đĩa thịt kia… chúng không phải gà. Vậy chúng là gì? Câu hỏi đó vang lên trong tâm trí bà, mang theo một nỗi kinh hoàng tột độ.”
“Bà Mai ngồi chết sững, cảm giác ghê tởm và sợ hãi lạnh lẽo đang lan tỏa khắp cơ thể. Câu hỏi “”Vậy chúng là gì?”” vang lên, không lời giải đáp nào bà dám nghĩ tới. Cái nhìn vô hồn của bà dần dịch chuyển, từ mâm cỗ chung chung, tập trung vào một đĩa thịt gần nhất, trắng ngà, xếp chồng lên nhau.
Một ý nghĩ điên rồ nhưng không thể cưỡng lại thôi thúc bà. Bà cần phải xác nhận. Cần phải chạm vào nó. Bàn tay bà run rẩy, từ từ nhấc lên. Những ngón tay run lẩy bẩy, như thể đang chuẩn bị chạm vào lửa. Bà cố gắng vươn tới chiếc đĩa.
Trưởng thôn đứng cạnh bà, ông cũng nhìn theo hướng mắt bà, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt và đầy lo lắng. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Ông biết, bà cần phải tự mình đối diện với sự thật này.
Những ngón tay run rẩy của Bà Mai cuối cùng cũng chạm vào một miếng thịt. Cảm giác lạnh lẽo, hơi sần sật, hoàn toàn khác với sự mềm mại, ấm nóng của thịt gà luộc bà vẫn thường làm. Bà dùng hết sức bình sinh, nhặt miếng thịt đó lên.
Bà đưa nó lại gần hơn, đôi mắt sưng húp vẫn còn đẫm lệ giờ đây mở căng hết cỡ, dán chặt vào miếng thịt. Bà lật qua lật lại, xem xét từng thớ, từng lớp. Cái mùi lạ lẫm thoang thoảng giờ như bám chặt vào miếng thịt, trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết. Nó không phải mùi gà luộc. Hoàn toàn không phải.
Nét mặt bà Mai biến đổi từng giây. Từ sự bàng hoàng, không tin vào mắt mình, dần chuyển sang sự nghi ngờ, rồi sự kinh hãi tột độ. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài. Bà nhìn kỹ hơn nữa, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của thịt gà – một chút da, một thớ cơ quen thuộc.
Nhưng không có gì cả. Đây là một loại thịt hoàn toàn xa lạ. Cấu trúc thớ của nó, màu sắc trắng ngà bất thường, và cái mùi khó tả ấy… Sự thật khủng khiếp mà Trưởng thôn vừa nói, giờ đây đang hiện diện rõ ràng và ghê rợn trong lòng bàn tay bà.
Nó đúng là không phải thịt gà.
Sự nhận ra đó như một cú đấm thẳng vào tâm can Bà Mai. Toàn thân bà cứng đờ lại lần nữa. Đồng tử bà co rúm, khuôn mặt nhăn lại vì ghê tởm và sợ hãi tột cùng. Bà há hốc miệng, định thét lên nhưng không một âm thanh nào thoát ra.
Bàn tay bà run đến cực điểm. Miếng thịt trong tay bà giờ đây như một vật ghê tởm, dơ bẩn, nhiễm độc. Bà không thể chịu đựng được nữa. Với một tiếng thút thít nghẹt thở, Bà Mai đột ngột buông thõng tay.
Miếng thịt trắng ngà rơi xuống sàn nhà, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng sắc lạnh trong sự tĩnh lặng kinh hoàng của buổi chiều. Bà Mai lập tức rụt tay về, như thể vừa chạm vào thứ gì đó làm bỏng rát da thịt. Bà ôm lấy ngực, lùi người lại, ánh mắt dán chặt vào miếng thịt nằm lăn lóc dưới đất, đầy kinh hoàng và tuyệt vọng. Cái cảnh tượng đó, sự thật mà nó đại diện, quá sức chịu đựng của bà.”
“Bà Mai vẫn đứng chết trân tại chỗ, ánh mắt sưng húp dán chặt vào miếng thịt trắng ngà đang nằm lăn lóc trên nền nhà lát gạch. Nỗi kinh hoàng tột độ khiến toàn thân bà cứng đờ, quên cả hít thở. Trưởng thôn đứng cạnh bà, khuôn mặt tái nhợt nhìn bà đầy lo lắng.
Trưởng thôn hít một hơi sâu, như lấy hết can đảm. Ông trầm giọng, từng tiếng chậm rãi, nặng trĩu, phá tan sự tĩnh lặng đến rợn người. “”Bà Mai…””. Bà Mai không đáp, vẫn chỉ nhìn xuống đất. “”Cái thứ… cái thứ thịt đó…””, Trưởng thôn nói, giọng ông run run, “”nó không phải gà đâu bà ạ. Không hề phải…””.
Trưởng thôn dừng lại một chút, ánh mắt ông lướt qua những mâm cỗ đang dần nguội lạnh, nơi hàng trăm đĩa thịt trắng ngà chất đống. “”Thịt này…””, ông nói, giọng càng lúc càng trầm thấp, gần như thì thầm nhưng đủ sắc lạnh để đóng băng cả không khí, “”là thứ không ai dám ăn ở cái làng này cả, bà ạ!””. Ông nhìn thẳng vào Bà Mai, đôi mắt già nua tràn ngập sự day dứt và sợ hãi. “”Nó… nó là thịt từ những con vật… mà dân làng mình bao đời nay vẫn kiêng kỵ. Họ tin rằng, những con vật ấy mang lại điềm gở, mang lại bệnh tật… mang lại những điều không may mắn cho cả gia đình, cả dòng tộc…””.
Lời nói của Trưởng thôn như một nhát dao cứa vào tâm can Bà Mai. Bà run lên bần bật. Miếng thịt dưới đất giờ đây không chỉ là vật thể lạ, nó là hiện thân của điềm gở, của tai ương. Toàn bộ những mâm cỗ linh đình bỗng hóa thành những mâm độc, những mâm rước họa vào thân. “”Không… không thể nào…””, Bà Mai lẩm bẩm, giọng lạc đi vì kinh hãi. Suy nghĩ duy nhất lóe lên trong đầu bà lúc này là: *Vậy là bao nhiêu người… bao nhiêu người đã ăn cái thứ này?*
Bà Mai nhìn lại hàng trăm mâm cỗ, hàng nghìn đĩa thịt trắng ngà. Cảnh tượng rạng rỡ, tự hào về cậu con trai thủ khoa phút chốc sụp đổ tan tành, biến thành một tấn bi kịch ghê rợn. Bà cảm thấy như có thứ gì đó đang siết chặt lấy trái tim mình. Bà đã dùng thứ đáng sợ nhất, kiêng kỵ nhất của làng để khao vọng, để tự hào. Bà đã rước họa vào nhà. Bà Mai khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc không gian.”
“…Bà Mai khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc không gian.
Khuôn mặt bà trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Bà cảm thấy toàn thân lạnh toát, run lên từng hồi bần bật như người bị sốt rét. Miếng thịt trắng ngà dưới đất giờ đây như một cục u nhọt ghê tởm, nằm chình ình ngay trước mắt bà. Từng lời của Trưởng thôn vọng lại trong tâm trí bà như tiếng sét đánh ngang tai. *Thứ không ai dám ăn ở cái làng này… mang lại điềm gở… bệnh tật… không may mắn…*.
Bà Mai ngước mắt nhìn ra khoảng sân trống hoác. Hình ảnh hàng trăm người dân làng đang lao đi trong hoảng loạn như một thước phim quay chậm hiện lên rõ mồn một. Họ không bỏ chạy vì thiếu lễ độ hay vì ghen ghét sự thành công của con bà. Họ bỏ chạy vì họ đã nhận ra thứ thịt kinh tởm trên mâm cỗ. Họ bỏ chạy vì sợ hãi, vì họ biết cái thứ mà bà Mai đã dùng để đãi khách, cái thứ mà họ suýt chút nữa đã ăn vào bụng.
Một cơn sóng hổ thẹn và kinh hoàng cuộn trào lên trong lòng bà. Bao nhiêu niềm tự hào về cậu con trai thủ khoa, bao nhiêu sự hãnh diện về mâm cỗ linh đình bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng. Thay vào đó là nỗi nhục nhã không tưởng. Bà đã tự tay làm ô uế danh dự gia đình, tự tay rước tai họa vào nhà chỉ vì muốn khoe mẽ.
Bà Mai gục đầu xuống nền nhà, tiếng nấc giờ đây biến thành những tiếng rên rỉ đầy thống khổ. Mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng của sự hối hận và sợ hãi. Bà không chỉ làm hại bản thân, mà còn có nguy cơ mang điềm gở đến cho con trai bà, niềm tự hào lớn nhất của bà. Cậu con trai thủ khoa… giờ đây có thể sẽ phải gánh chịu hậu quả từ sự mù quáng của người mẹ. Nỗi sợ hãi cho tương lai của con trai còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi cho chính bản thân bà. Bà Mai chỉ muốn thời gian quay trở lại, bà muốn xóa bỏ tất cả, xóa bỏ cái mâm cỗ kinh tởm này, xóa bỏ cả sự tự phụ đã khiến bà làm ra chuyện tày đình. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Tai ương đã đổ xuống, và bà chính là người đã tự tay mở cửa đón nó vào. Bà Mai nằm vật ra sàn nhà, run rẩy trong cơn tuyệt vọng.”
“Bà Mai nằm vật ra sàn nhà, run rẩy trong cơn tuyệt vọng. Khắp người bà lạnh toát, mồ hôi túa ra như tắm. Bà vẫn chưa thể đứng dậy nổi sau cú sốc vừa rồi. Từ phía cổng, Trưởng thôn cùng vài người dân làng khác từ từ tiến lại gần, nét mặt đầy sự nghiêm trọng và xót xa. Họ nhìn Bà Mai đang nằm đó, rồi lại nhìn những mâm cỗ ngổn ngang, những đĩa gà trắng bệch còn sót lại, ánh mắt không giấu được sự ám ảnh.
Trưởng thôn dừng lại cách Bà Mai một đoạn. Giọng ông trầm đục, như đang kể lại một ký ức kinh hoàng đã bị chôn vùi bấy lâu.
“”Mai à… bà sai rồi… sai lớn rồi…”” Trưởng thôn thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những mái nhà trong làng. “”Cái thứ thịt đó… ở cái làng này… không ai dám đụng vào đâu.””
Bà Mai nghe thấy tiếng Trưởng thôn, khẽ ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn ông. Bà muốn nói, muốn hỏi, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Trưởng thôn tiếp tục, giọng ông đầy ai oán, như thể chính ông đã trải qua nỗi đau ấy. “”Chuyện này là từ hồi ông cố tôi còn bé tí. Làng mình khi ấy cũng nghèo khó lắm. Có một năm, cái giống lợn mắc dịch, chết la liệt. Người ta sợ, vứt bỏ hết. Nhưng rồi có một nhà, vì quá đói, tiếc của, họ đã lén lút mổ con lợn chết ấy ra… và cái thịt của nó… cũng trắng bệch, bệu bệu như vầy nè.””
Trưởng thôn chỉ tay về phía đĩa thịt gà trên mâm cỗ còn sót lại. Ánh mắt ông chứa đầy sự ghê tởm.
“”Họ nấu ăn, và mời cả những nhà thân thiết đến chia sẻ…”” Trưởng thôn dừng lại một chút, như đang cố gắng trấn tĩnh bản thân. “”Rồi chuyện kinh hoàng xảy ra. Chỉ một đêm sau… những người ăn thịt đó… họ lên cơn sốt dữ dội, khắp người nổi ban đỏ tím, nôn mửa không ngừng. Cả nhà đó, và vài nhà khác nữa, chỉ sau vài ngày… không còn một ai sống sót.””
Bà Mai nằm dưới đất, nghe từng lời của Trưởng thôn mà như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tai. Bà run rẩy dữ dội hơn.
“”Dịch bệnh kinh hoàng ấy lan ra khắp xóm, suýt nữa thì diệt cả cái làng này,”” Trưởng thôn nói tiếp, giọng run run. “”Từ đó, cái loại thịt trắng bệch, bệu bệu từ lợn chết đó… nó trở thành nỗi ám ảnh. Dân làng đồn rằng nó mang lời nguyền, mang tai họa. Hễ thấy nó ở đâu là tránh xa như tránh tà. Không ai dám ăn, không ai dám động vào, kể cả khi đói khổ nhất.””
Ông nhìn Bà Mai, ánh mắt đầy sự trách cứ và thương hại. “”Bao nhiêu năm qua, không ai nhắc lại chuyện này, tưởng nó đã chìm vào quên lãng. Nhưng nỗi sợ thì vẫn còn đó. Cái thứ bà dùng để đãi khách hôm nay… nó y hệt như cái thịt của con lợn dịch năm xưa. Bảo sao dân làng không bỏ chạy?””
Bà Mai nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài xuống gò má. Câu chuyện kinh hoàng của Trưởng thôn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu bà. Không phải họ ghen ghét, không phải họ coi thường. Họ bỏ chạy vì nỗi sợ hãi di truyền qua bao nhiêu thế hệ, vì ký ức về một tai họa suýt chút nữa đã xóa sổ cả làng. Bà đã không chỉ làm mất mặt, mà còn rước cái thứ mang “”lời nguyền”” về nhà, về cho con trai bà. Nỗi ân hận cắn xé tâm can Bà Mai, còn nỗi sợ hãi về “”tai họa”” mà Trưởng thôn vừa kể còn lớn hơn gấp trăm lần.”
“Bà Mai vẫn nằm đó, nghe những lời cuối cùng của Trưởng thôn mà toàn thân như hóa đá. Nỗi sợ hãi từ câu chuyện kinh hoàng về “”lời nguyền”” của loại thịt ấy khiến bà run lẩy bẩy. Bà đã làm gì thế này? Không chỉ mất mặt, bà còn đưa tai họa về nhà, về cho đứa con trai vừa làm rạng danh cả dòng tộc. Nước mắt giàn giụa, hòa cùng mồ hôi lạnh.
Trưởng thôn nhìn bộ dạng của Bà Mai, sự trách cứ dần nhường chỗ cho nỗi xót xa. Dù sao đi nữa, bà cũng là người cùng làng, cùng trải qua bao thăng trầm.
“”Mai à…”” Trưởng thôn thở dài một tiếng, bước lại gần hơn một chút. “”Rốt cuộc… cái thứ thịt này… bà lấy ở đâu ra vậy?””
Câu hỏi của Trưởng thôn như mở khóa một chiếc van đang bị nén chặt trong lòng Bà Mai. Sự ân hận, nỗi sợ hãi, sự nhục nhã và cả sự bẽ bàng vỡ òa cùng một lúc. Bà bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, đứt quãng, làm rung động cả khoảng sân vắng lặng. Bà cố gượng ngồi dậy, nhưng chỉ đổ sụp xuống sàn nhà một lần nữa, hai tay ôm chặt mặt, khóc không thành tiếng.
“”Tôi… tôi…”” Bà Mai cố gắng nói trong tiếng nấc, giọng nghẹt lại vì nước mắt và nỗi tủi hổ. Vài người dân làng đứng phía sau Trưởng thôn cũng không khỏi chạnh lòng khi thấy cảnh tượng này.
Trưởng thôn ngồi xuống bên cạnh Bà Mai, vỗ nhẹ vào vai bà. “”Bà cứ từ từ, nói xem nào. Chuyện đã đến nước này rồi…””
Hơi thở dốc run rẩy, Bà Mai ngước đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ nhìn Trưởng thôn và những người dân làng đang nhìn bà với ánh mắt phức tạp – vừa thương hại, vừa sợ hãi, vừa có chút gì đó khó hiểu. Bà cúi gằm mặt, như không dám đối diện với sự thật kinh khủng mà bà đã gây ra.
“”Tôi… tôi sai rồi… sai thật rồi…”” Bà Mai lại bật khóc dữ dội hơn. Từng lời bà nói ra như xé nát trái tim mình. “”Tôi… tôi chỉ muốn tiết kiệm một chút… làm cỗ to cho con trai… nó đỗ thủ khoa mà…””
Bà dừng lại, lấy tay lau vội dòng nước mắt, nhưng nước mắt cứ thế tuôn ra không ngừng. “”Tôi… tôi mua số thịt này… từ một người lạ… trên thị trấn… người ta bán rẻ lắm… rẻ hơn ở chợ nhiều…””
Giọng bà nhỏ dần, chìm trong tiếng nấc. “”Tôi… tôi thấy rẻ quá… ham rẻ… mà không hỏi han gì cả… cứ thế khuân về…”” Bà Mai ngẩng phắt đầu lên, nhìn mọi người với ánh mắt tuyệt vọng, giọng nói đứt quãng vì khóc. “”Ai ngờ… ai ngờ lại ra nông nỗi này… Trời ơi… tôi phải làm sao đây?””
Nỗi ân hận và sự sợ hãi về lời nguyền kinh hoàng bao trùm lấy Bà Mai. Bà đã vì một chút ham rẻ, vì muốn phô trương sự giàu có mà rước họa vào nhà, không chỉ làm mất mặt mà còn có thể mang tai họa đến cho cả làng, và quan trọng nhất, là cho đứa con trai bà hết mực thương yêu. Bà Mai gục xuống, tiếng khóc ai oán vang vọng khắp khoảng sân, như lời sám hối muộn màng cho sự nông nổi và tham lam của mình.”
“Trưởng thôn nhìn Bà Mai vẫn còn gục mặt trong tiếng nấc nghẹn, nỗi xót xa xen lẫn sự nghiêm trọng của vấn đề khiến ông thở dài nặng nhọc. Ông biết, lúc này dù có trách mắng cũng chẳng ích gì, điều quan trọng là làm rõ mọi chuyện.
“”Tôi hiểu nỗi lòng của bà, Mai à…”” Trưởng thôn nói, giọng trầm xuống. “”…Ai cũng có lúc sai lầm. Nhưng cái người bán cho bà số thịt này… liệu bà có biết danh tính hắn không? Hắn ở đâu, tên là gì?””
Bà Mai ngước đôi mắt sưng húp, đỏ hoe nhìn Trưởng thôn, đầu lắc lia lịa trong tiếng nấc. “”Tôi… tôi không biết… Chỉ là một người lạ… bán dạo… trên thị trấn thôi ạ…””
Trưởng thôn nhíu mày. Ông đã nghi ngờ ngay từ đầu. Loại thịt ngon ngọt bất thường, giá lại rẻ như cho, chỉ có thể là có vấn đề. Và việc người bán lại là kẻ lạ mặt, bán dạo, càng củng cố thêm nghi ngờ của ông.
“”Đáng nhẽ ra bà phải hỏi rõ nguồn gốc… Cái loại thịt bán rẻ bèo ngoài chợ… tôi e rằng…”” Trưởng thôn dừng lại, ánh mắt đanh lại. “”Tôi nghi rằng người đó không phải là người bán thịt chân chính. Hắn là loại chuyên đi thu gom những loại thịt không rõ nguồn gốc… từ gia súc, gia cầm chết bệnh… rồi trà trộn bán kiếm lời.””
Lời nói của Trưởng thôn như một nhát dao cứa vào trái tim Bà Mai. Bà chết sững, không còn khóc nữa, nhưng toàn thân run bần bật. Mặt bà tái mét, môi run rẩy không nói nên lời. Nỗi sợ hãi về lời nguyền, về bệnh dịch từ những đĩa thịt kia giờ còn kèm theo sự ghê tởm kinh hoàng về thứ mình đã mua, thứ đã được nấu chín và dâng lên hàng ngàn người, thứ đã khiến con trai bà mất mặt.
Trưởng thôn nhìn sự tuyệt vọng và ghê tởm trên khuôn mặt Bà Mai, tiếp tục nói, giọng đầy vẻ bất mãn. “”Hắn… hắn đã lợi dụng sự thiếu hiểu biết, sự cả tin… và cả sự ham rẻ của bà đấy, Mai à. Những kẻ như hắn sống bám vào sự sơ hở của người khác để trục lợi trên sức khỏe, thậm chí là mạng sống của cộng đồng!””
Những người dân đứng xung quanh, nghe Trưởng thôn nói đến đây, cũng không kìm được những tiếng xì xào. Ánh mắt họ nhìn Bà Mai giờ đây không chỉ có sự thương hại hay sợ hãi, mà còn có cả sự ghê tởm, thậm chí là oán trách. Họ vừa thoát khỏi một tai họa chỉ trong gang tấc, và kẻ suýt mang tai họa đó đến lại chính là người cùng làng, chỉ vì một chút ham rẻ và sĩ diện hão.
Bà Mai cảm nhận rõ những ánh mắt ấy, cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Bà gục đầu xuống sàn nhà một lần nữa, không còn sức để khóc thành tiếng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn khô khốc và hơi thở đứt quãng. Danh tính mờ ám của kẻ bán thịt giờ đã được hé lộ, và sự thật ấy còn đáng sợ hơn những gì bà tưởng tượng. Bà đã không chỉ mua phải thịt bẩn, bà đã bị lừa một cách trắng trợn, và suýt chút nữa đã trở thành tội đồ của cả làng, vì sự nông nổi của chính mình.”
“Bà Mai gục đầu xuống sàn nhà một lần nữa, cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân. Tiếng nấc nghẹn khô khốc phát ra từ lồng ngực, mỗi hơi thở đứt quãng như lưỡi dao cứa vào cuống họng. Bà không chỉ mất mặt, không chỉ mua phải thứ thịt kinh tởm, mà còn bị lừa một cách trắng trợn bởi một kẻ cơ hội. Danh dự gây dựng bấy lâu, ngày vui trọng đại nhất của con trai thủ khoa – niềm tự hào lớn nhất – giờ đây tan tành như bong bóng xà phòng, chỉ vì một phút giây ham rẻ và thiếu hiểu biết.
Những tiếng xì xào quanh quất như bầy ong vỡ tổ, xuyên thẳng vào tai Bà Mai. Bà không cần ngước lên cũng cảm nhận được những ánh mắt kia, không còn là thương hại, không còn là sợ hãi, mà là sự khinh bỉ, sự ghê tởm, và cả sự oán trách ẩn sâu. Họ vừa thoát khỏi tai ương, và sự thật đau lòng là Bà Mai, vì sự nông nổi của mình, suýt chút nữa đã kéo cả làng xuống vũng bùn dịch bệnh.
Một người dân, giọng không giấu nổi sự bức xúc, lên tiếng: “”Mất tiền thì cũng đành rồi bà Mai ạ… Nhưng mà mất mặt thế này… làm khổ cả làng… suýt chết người đấy bà có biết không!””
Một người khác tiếp lời, giọng chua chát: “”Ngày vui của cháu nó… học hành giỏi giang thế kia… bà làm ăn thế này thì còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?””
Bà Mai nghe từng lời như nhát dao đâm vào tim. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng danh dự và niềm tin của cộng đồng, đặc biệt là trong một làng quê, một khi đã mất thì khó lòng lấy lại. Ngày khao vọng – ngày mà bà muốn nở mày nở mặt với thiên hạ về đứa con trai thủ khoa – giờ đây trở thành vết nhơ không thể rửa sạch. Hàng ngàn người đã ăn hoặc suýt ăn thứ thịt bẩn thỉu kia, chỉ vì sự thiếu cẩn trọng của bà. Cái giá này, thật quá đắt.
Trưởng thôn nhìn cảnh Bà Mai vật vã dưới đất, nhìn những khuôn mặt giận dữ, thất vọng của người dân, chỉ còn biết thở dài. “”Bà Mai ơi… Cái giá phải trả cho sự thiếu cẩn trọng… nó không chỉ là tiền bạc đâu bà ạ…”” Ông ngừng lời, ánh mắt nhìn thẳng vào Bà Mai, “”Nó là niềm tin… là danh dự… là cả sự bình yên của làng xóm. Tôi mong bà… từ giờ… phải khắc cốt ghi tâm bài học này.””
Lời nói của Trưởng thôn như đòn đánh cuối cùng giáng xuống. Bà Mai không thể chịu đựng thêm được nữa. Bà nấc lên một tiếng đau đớn, nước mắt giàn giụa thấm ướt sàn đất lạnh lẽo. Bà đã sai. Sai hoàn toàn. Ham rẻ, sĩ diện hão, thiếu hiểu biết – tất cả đã cùng nhau tạo nên bi kịch này, biến ngày vui của con trai thành nỗi ám ảnh, biến bà thành tội đồ trong mắt cả làng. Nỗi cay đắng, sự hối hận và ghê tởm bản thân dâng trào, nhấn chìm bà trong bóng tối của sự tuyệt vọng.”
“Từ trong Nhà bà Mai, nơi vẫn còn nguyên không khí của ngày vui ngắn ngủi trước đó, người Con trai thủ khoa nghe thấy tiếng khóc nấc nghẹn và tiếng ồn ào bất thường vọng ra từ sân. Anh giật mình, bỏ dở việc đang làm, vội vàng chạy ra xem có chuyện gì.
Anh bước ra ngoài, chuẩn bị tinh thần nhìn thấy cảnh tượng khách khứa đang chúc mừng hoặc đơn giản là mọi người đang trò chuyện sôi nổi. Nhưng khung cảnh đập vào mắt anh khiến trái tim anh thắt lại. Sân Nhà bà Mai trống hoác, không một bóng khách. Hàng trăm mâm cỗ bày ra còn ngổn ngang, nhưng không còn ai ngồi lại. Chỉ có duy nhất Bà Mai, mẹ anh, đang vật vã dưới đất, nước mắt giàn giụa, trông suy sụp hoàn toàn. Bên cạnh Bà Mai là Trưởng thôn, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Xung quanh, một vài người Dân làng vẫn còn đứng nán lại, nhưng không phải với vẻ mặt vui vẻ của buổi tiệc, mà là sự giận dữ, bất mãn và cả sự sợ hãi.
Người Con trai thủ khoa đứng sững lại. Cảnh tượng hỗn loạn và hoang tàn này hoàn toàn khác biệt với những gì anh mong đợi trong ngày trọng đại của mình. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao mọi người lại bỏ về hết? Tại sao mẹ anh lại khóc lóc thảm thiết như vậy?
Anh nhìn khuôn mặt thất thần của mẹ, nhìn những ánh mắt khó hiểu, hoặc thậm chí là trách móc từ phía Dân làng còn sót lại. Một nỗi lo lắng bất an trào dâng trong lòng. Ngày vui của anh… đã biến thành cái gì thế này?
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi bước nhanh về phía mẹ và Trưởng thôn. “”Mẹ ơi! Chuyện gì thế này? Sao mọi người lại bỏ về hết rồi?”” Giọng anh run run, vừa ngạc nhiên tột độ, vừa chứa đựng sự hoang mang tột cùng. Anh hoàn toàn không thể lý giải được cảnh tượng trước mắt mình.”
“Người Con trai thủ khoa đứng sững, mắt đảo quanh khung cảnh tan hoang. Anh hướng về phía mẹ và Trưởng thôn, giọng run run hỏi: “”Mẹ ơi! Chuyện gì thế này? Sao mọi người lại bỏ về hết rồi?””
Bà Mai nhìn con trai, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, nấc nghẹn không nói nên lời. Bà chỉ biết lắc đầu trong tuyệt vọng, như thể mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn.
Trưởng thôn thở dài nặng nề, ánh mắt nhìn người Con trai đầy thông cảm nhưng cũng không giấu được sự mệt mỏi. Ông lên tiếng, giọng trầm buồn: “”Thằng bé… con về rồi.””
Người Con trai nóng ruột: “”Vâng, con mới về ạ. Nhưng… nhưng sao lại thế này, bác Trưởng thôn?””
Trưởng thôn nhìn những mâm cỗ ngổn ngang, nhìn khuôn mặt tái nhợt, thẫn thờ của Bà Mai rồi quay sang người Con trai. “”Mọi người… mọi người bỏ về hết rồi con ạ. Không ai ở lại cả.””
Người Con trai lắp bắp: “”Tại sao ạ? Có chuyện gì xảy ra vậy ạ?””
Trưởng thôn ngập ngừng một chút, rồi quyết định nói ra sự thật phũ phàng. “”Là vì… là vì cái hợp đồng đó. Cái hợp đồng khao cỗ… Mọi người nói mẹ con… đã ký một hợp đồng ma quỷ. Khao 1200 mâm, hơn 1000 đĩa gà… trong một ngày. Ai làm nổi chứ?””
Đôi mắt người Con trai mở to vì sốc. 1200 mâm? Hơn 1000 đĩa gà? Sao lại có chuyện đó được? Anh quay sang nhìn mẹ, tìm kiếm lời giải thích.
Bà Mai cuối cùng cũng thốt ra được tiếng, giọng khản đặc, đứt quãng vì tiếng nấc: “”Mẹ… mẹ bị lừa… Con ơi… mẹ bị lừa rồi…””
Trưởng thôn tiếp lời, kể lại chi tiết hơn về cách bà Mai bị gài bẫy, về cái hợp đồng vô lý, về việc khách khứa biết chuyện và tức giận bỏ đi vì cảm thấy bị lừa dối và lợi dụng cho một mục đích nào đó. Ông cũng nhắc đến khoản nợ khổng lồ mà Bà Mai đang gánh.
Mỗi lời Trưởng thôn nói ra như một nhát dao cứa vào tim người Con trai. Khuôn mặt anh từ sự ngỡ ngàng, khó hiểu ban đầu, dần dần chuyển sang sự bàng hoàng tột độ. Anh không thể tin được những gì mình đang nghe. Ngày vui của anh, ngày anh mang vinh quang về cho gia đình, lại biến thành khởi nguồn của bi kịch này?
Anh nhìn mẹ mình. Bà Mai, người phụ nữ cả đời tảo tần, hy sinh mọi thứ vì anh, giờ đang vật vã dưới đất, bộ dạng suy sụp chưa từng thấy. Nét mặt anh từ sự bàng hoàng biến thành sự xót xa, thương cảm vô bờ bến. Anh hiểu, tai họa này lớn đến mức nào, và mẹ anh đã phải chịu đựng áp lực ra sao.
Niềm vui đỗ thủ khoa, sự tự hào mà anh vừa cảm nhận vài phút trước, bỗng chốc tan biến như bọt biển. Nó trở nên vô nghĩa, thậm chí là cay đắng, khi anh nhìn thấy mẹ trong hoàn cảnh này và hiểu rằng, chính vì cái danh thủ khoa này, mà mẹ anh đã phải gánh chịu hậu quả kinh khủng đến vậy. Anh bước lại gần mẹ, quỳ sụp xuống bên cạnh, ôm chầm lấy bà.
“”Mẹ ơi… con đây rồi…”” Giọng anh nghẹn lại, nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt. Anh không còn thấy tự hào về bản thân nữa, chỉ còn lại nỗi đau và sự bất lực khi nhìn thấy mẹ mình đang tuyệt vọng đến thế.”
“…Anh bước lại gần mẹ, quỳ sụp xuống bên cạnh, ôm chầm lấy bà.
“”Mẹ ơi… con đây rồi…”” Giọng anh nghẹn lại, nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt. Anh không còn thấy tự hào về bản thân nữa, chỉ còn lại nỗi đau và sự bất lực khi nhìn thấy mẹ mình đang tuyệt vọng đến thế.
Bà Mai nức nở trong vòng tay con trai. Trưởng thôn đứng nhìn cảnh tượng ấy, lòng trĩu nặng. Ông thở dài một hơi nữa, ánh mắt quét qua những mâm cỗ vẫn còn nguyên, những chiếc đĩa gà chất đống như một lời chế giễu tàn nhẫn.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu vàng vọt lên khung cảnh hoang tàn. Không khí nặng nề bao trùm, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Bà Mai và tiếng thở dài thườn thượt của Trưởng thôn.
Bỗng, Trưởng thôn chú ý đến một vài bóng người đang thập thò ở rìa sân, không dám lại gần nhưng cũng chưa bỏ đi hẳn. Họ là những người dân hiếu kỳ, hoặc có lẽ là những người quá sợ hãi đến mức chân tay bủn rủn chưa kịp chạy xa. Họ đang thì thầm với nhau, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn tò mò nhìn về phía nhà bà Mai.
Trưởng thôn khẽ nhíu mày, ông lên tiếng gọi khẽ: “”Này… mấy người kia… sao chưa về?””
Mấy người dân giật mình, ngập ngừng nhìn nhau rồi rụt rè tiến lại gần hơn một chút, vẫn giữ một khoảng cách an toàn. Khuôn mặt họ tái mét, ánh mắt liên tục đảo quanh những mâm cỗ.
Người Con trai ngẩng đầu lên, nhìn về phía những người dân còn nán lại, ánh mắt vẫn đọng nước nhưng giờ xen lẫn sự khó hiểu. Trưởng thôn bước lại gần họ hơn.
“”Sao các người không về đi? Còn đứng đây làm gì?”” Trưởng thôn hỏi, giọng không giấu được vẻ mệt mỏi.
Một người đàn ông trung niên, có vẻ là người dũng cảm nhất trong nhóm, lắp bắp lên tiếng, giọng thì thầm như sợ ai đó nghe thấy: “”Thưa bác Trưởng thôn… chúng tôi… chúng tôi không thể về ngay được…””
“”Không thể là sao? Chuyện gì nữa?”” Trưởng thôn nóng ruột.
Người phụ nữ đứng bên cạnh người đàn ông, khuôn mặt co rúm lại vì sợ hãi, nói chen vào, giọng run rẩy: “”Là… là cái đó… thưa bác…”” Bà ta chỉ tay về phía những mâm cỗ, ngón tay run bắn lên.
“”Cái đó? Cái gì cơ?”” Người Con trai nghe vậy liền đứng lên, bước lại gần Trưởng thôn và những người dân. Anh nhìn về phía mâm cỗ, rồi nhìn những khuôn mặt hoảng sợ của họ, hoàn toàn không hiểu. Anh đã nghe về hợp đồng, về số mâm, số đĩa gà vô lý, nhưng tại sao những người này lại sợ hãi đến mức này chỉ vì mâm cỗ chưa dọn?
Người đàn ông trung niên hắng giọng, cố lấy lại bình tĩnh nhưng giọng vẫn đầy sợ hãi: “”Thưa cậu… thưa bác… Không phải chỉ là cái hợp đồng… Dù có bị lừa… chúng tôi cũng chưa chắc đã bỏ về hết thế này…””
“”Thế thì tại sao? Tại sao mọi người bỏ đi như chạy nạn vậy?”” Trưởng thôn truy hỏi.
Người phụ nữ lại nói, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy: “”Là vì… cái thứ trên mâm cỗ đó… cái thứ thịt đó… Chúng tôi… chúng tôi vừa nhìn thấy nó… liền biết ngay… không thể động vào được…””
Người Con trai nhíu mày, bước thêm một bước lại gần mâm cỗ định nhìn kỹ.
“”Đừng! Cậu đừng lại gần!”” Mấy người dân đồng loạt kêu lên, lùi lại như chạm vào điện giật.
Sự phản ứng kịch liệt của họ khiến người Con trai khựng lại. Anh quay sang nhìn họ, rồi nhìn Trưởng thôn. Trưởng thôn cũng cau mày khó hiểu.
“”Cái thứ thịt đó là sao? Có gì lạ?”” Trưởng thôn hỏi lại, giọng trầm xuống.
Người đàn ông trung niên nhìn quanh quất, đảm bảo không có ai nghe thấy ngoài Trưởng thôn và người Con trai, rồi ghé sát vào tai Trưởng thôn và thì thầm, giọng đầy kinh hãi: “”…Nó… nó không phải thịt gà… thưa bác… Chúng tôi… chúng tôi nhìn thấy… nó trắng bệch… và… và nó có cái gì đó… trông như… da người… ở trên đó… Nó là… thứ không thể động vào… Là đồ của… ma quỷ… Chúng tôi phải chạy đi… phải chạy thật nhanh…””
Lời thì thầm của người đàn ông như một nhát dao đâm thẳng vào không khí u ám. Trưởng thôn sững sờ, khuôn mặt tái mét. Người Con trai đứng cạnh, dù không nghe rõ toàn bộ lời thì thầm, nhưng nghe được những từ rời rạc như “”thịt gà””, “”không phải””, “”da người””, “”ma quỷ””, “”không thể động vào””, anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Hóa ra, nỗi sợ của dân làng không chỉ đến từ cái bẫy hợp đồng… Nó còn đến từ chính… thứ đã được bày biện trên mâm cỗ. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, tột độ, vượt xa sự tức giận hay thất vọng thông thường. Thứ thịt đó… là thứ khiến họ phải bỏ chạy thục mạng, không dám ngoảnh đầu lại…”
“Lời thì thầm của người đàn ông như một nhát dao đâm thẳng vào không khí u ám. Trưởng thôn sững sờ, khuôn mặt tái mét. Người Con trai đứng cạnh, dù không nghe rõ toàn bộ lời thì thầm, nhưng nghe được những từ rời rạc như “”thịt gà””, “”không phải””, “”da người””, “”ma quỷ””, “”không thể động vào””, anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hóa ra, nỗi sợ của dân làng không chỉ đến từ cái bẫy hợp đồng… Nó còn đến từ chính… thứ đã được bày biện trên mâm cỗ. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, tột độ, vượt xa sự tức giận hay thất vọng thông thường. Thứ thịt đó… là thứ khiến họ phải bỏ chạy thục mạng, không dám ngoảnh đầu lại…
Trưởng thôn lảo đảo lùi lại nửa bước, ánh mắt dán chặt vào những đĩa thịt trắng bệch xếp chồng lên nhau. Cái kinh hãi tột độ hiện rõ trên khuôn mặt ông. Ông từng trải qua nhiều chuyện trong đời, nhưng chưa bao giờ nghe thấy điều gì ghê rợn và khó tin đến mức này. Tuy nhiên, nhìn vào ánh mắt hoảng loạn chân thực của những người dân trước mặt, ông biết họ không hề nói dối. Nỗi sợ này là thật.
Người Con trai nhìn theo ánh mắt Trưởng thôn, rồi lại nhìn những người dân đang co rúm lại. Anh bắt đầu hiểu ra phần nào lý do tại sao bữa tiệc tan hoang nhanh đến vậy. Anh vẫn chưa dám tin vào lời ‘thì thầm’ anh nghe được, nhưng sự sợ hãi tỏa ra từ mọi người là không thể giả tạo.
“”Thật… Thật sự là như thế sao?”” Trưởng thôn hỏi lại, giọng khản đặc, không phải để xác nhận thông tin, mà như để tự hỏi chính mình làm sao chuyện này có thể xảy ra.
Người phụ nữ run rẩy gật đầu lia lịa, nước mắt chực trào: “”Vâng… thưa bác… Chúng tôi… chúng tôi vừa nhìn thấy… không ai dám ăn… Một bà cụ suýt nữa gắp phải… may mà phát hiện kịp… Trông nó… nó kinh khủng lắm ạ…””
Người đàn ông trung niên tiếp lời, giọng vẫn đầy sợ hãi: “”Chúng tôi… chỉ mong được về nhà thật nhanh… tắm rửa sạch sẽ… như để xua đi ám khí… Cái thứ đó… không phải thứ dành cho con người…””
Không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Sự vui mừng, hãnh diện ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi kinh hoàng và sự ghê tởm bao trùm. Bà Mai, vẫn ngồi tựa vào Con trai, nghe thấy những lời đối thoại đứt quãng, dù không rõ hết nhưng bà cảm nhận được sự sợ hãi tột độ từ những người xung quanh. Bà ngẩng đầu lên, nhìn những mâm cỗ, rồi nhìn những gương mặt tái nhợt, run rẩy. Một linh cảm tồi tệ chưa từng có bóp nghẹt trái tim bà.
Trưởng thôn nhìn quanh, nhìn đám cỗ bàn ngổn ngang, nhìn những đĩa “”thịt gà”” trắng bệch dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, nhìn những gương mặt dân làng đầy hoảng loạn. Ông biết, bữa tiệc này, không một ai dám động đũa nữa. Không chỉ vì hợp đồng lừa đảo, mà còn vì thứ đang nằm trên đĩa kia. Thứ mà dân làng cho là “”đồ của ma quỷ””. Ông không thể để dân làng ăn thứ đó, dù chỉ là một miếng. An toàn và sự trấn an của dân làng phải đặt lên hàng đầu.
Ông hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh, giọng nói vang lên rõ ràng và dứt khoát, cắt ngang không khí sợ hãi: “”Nghe đây! Toàn bộ số cỗ bàn này… hủy bỏ hết!””
Lời tuyên bố của Trưởng thôn như một mệnh lệnh. Những người dân còn nán lại đều im bặt, nhìn ông.
“”Không ai được động vào dù chỉ một miếng!”” Trưởng thôn nhấn mạnh, ánh mắt quét qua những đĩa “”thịt””. “”Số thịt này… và toàn bộ cỗ bàn… sẽ phải xử lý ngay lập tức! Không được để lại bất cứ thứ gì!””
Người Con trai đứng thẳng dậy, nhìn Trưởng thôn, hiểu ra vấn đề nghiêm trọng đến mức nào. Anh nhìn lại những mâm cỗ, một cảm giác buồn nôn dâng lên. Từ niềm tự hào lớn nhất, giờ đây nó trở thành nguồn gốc của sự kinh hoàng và lãng phí.
Những người dân nghe lệnh của Trưởng thôn thì khẽ gật đầu, có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút vì không còn phải đối mặt với việc có thể bị ép ăn hay dọn dẹp thứ đáng sợ kia. Họ bắt đầu lùi lại xa hơn, hướng về phía cổng làng.
Bà Mai nhìn theo ánh mắt của mọi người, nhìn đống cỗ bàn, rồi nhìn những người dân đang rút đi trong sợ hãi. Bà hiểu, bữa tiệc đình đám mà bà dồn hết tâm sức, tiền bạc, và niềm kiêu hãnh để tổ chức, đã hoàn toàn sụp đổ. Nó không chỉ là một bữa tiệc bị lừa đảo, mà nó đã biến thành một thứ gì đó kinh khủng, đáng sợ, và ô uế trong mắt dân làng. Hàng nghìn mâm cỗ, đặc biệt là hơn một nghìn đĩa “”thịt gà”” kia, giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn khổng lồ cần phải vứt bỏ. Một sự lãng phí không thể đong đếm được, cả về vật chất lẫn tinh thần. Giấc mơ thủ khoa và bữa tiệc khao làng ngàn mâm đã tan thành mây khói, chỉ còn lại nỗi nhục nhã, sự sợ hãi, và sự lãng phí khổng lồ đến nao lòng.”
“Bà Mai nhìn theo ánh mắt của mọi người, nhìn đống cỗ bàn, rồi nhìn những người dân đang rút đi trong sợ hãi. Bà hiểu, bữa tiệc đình đám mà bà dồn hết tâm sức, tiền bạc, và niềm kiêu hãnh để tổ chức, đã hoàn toàn sụp đổ. Nó không chỉ là một bữa tiệc bị lừa đảo, mà nó đã biến thành một thứ gì đó kinh khủng, đáng sợ, và ô uế trong mắt dân làng. Hàng nghìn mâm cỗ, đặc biệt là hơn một nghìn đĩa “”thịt gà”” kia, giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn khổng lồ cần phải vứt bỏ. Một sự lãng phí không thể đong đếm được, cả về vật chất lẫn tinh thần. Giấc mơ thủ khoa và bữa tiệc khao làng ngàn mâm đã tan thành mây khói, chỉ còn lại nỗi nhục nhã, sự sợ hãi, và sự lãng phí khổng lồ đến nao lòng.
Bà Mai thấy mọi thứ như sụp đổ. Nỗi kinh hoàng từ câu chuyện về thứ thịt lạ, sự thất vọng tột độ từ dân làng, và sự lãng phí khủng khiếp đè nặng lên ngực bà. Bà Mai khuỵu xuống, vẫn trong vòng tay của Con trai. Nước mắt bà trào ra như suối, không thể kìm nén được nữa. Bà ôm chầm lấy con, khóc nức nở, giọng nghẹn lại đầy hối hận.
“”Con ơi… Mẹ… mẹ xin lỗi con… Tất cả là tại mẹ… Tại mẹ tham lam… Tại mẹ sĩ diện hão… Chỉ vì muốn làm to… làm cho bằng người ta… Mẹ đã không suy nghĩ kỹ… Không kiểm tra cẩn thận… Giờ thì… mọi thứ… mọi thứ đều tan nát hết rồi…””
Người Con trai nhẹ nhàng ôm lấy mẹ, vỗ về lưng bà. Anh cảm nhận rõ sự run rẩy và nỗi đau tột cùng của mẹ. Dù trong lòng anh cũng ngập tràn sự thất vọng, buồn bã, và cả một chút tức giận vì mọi chuyện đã đi quá xa, nhưng nhìn thấy mẹ mình suy sụp như vậy, anh chỉ còn lại sự thương xót.
“”Mẹ ơi… Đừng khóc nữa… Con biết… con biết mẹ chỉ muốn tốt cho con… Muốn con có một ngày vui trọn vẹn…”” Anh nói, giọng trầm buồn. “”Con biết ý tốt ban đầu của mẹ… Nhưng mà… mẹ ơi… Mọi chuyện xảy ra thế này… Đúng là… một bài học đắt giá…””
Bà Mai gật đầu lia lịa trong dòng nước mắt, càng khóc to hơn. Bài học này quá tàn khốc. Không chỉ mất mát tiền bạc, danh dự, mà còn là sự mất mát lòng tin từ những người dân quê hương. Họ đã đặt sự hãnh diện của mình vào một canh bạc mà không lường trước được những hậu quả khủng khiếp. Lòng tham muốn làm rạng danh, sự thiếu cẩn trọng, và việc đặt lợi ích cá nhân (sĩ diện) lên trên sự an toàn và niềm tin của cộng đồng đã dẫn đến thảm kịch này.
Họ ngồi đó, giữa đống hoang tàn của bữa tiệc, cùng nhau đối mặt với sự thật phũ phàng. Ánh hoàng hôn cuối ngày chiếu xuống, hắt lên những đĩa thịt trắng bệch, gợi lên một cảm giác rợn người. Bài học về sự cẩn trọng trước những lời mời gọi hấp dẫn, về giới hạn của lòng tham, và trên hết, về tầm quan trọng của sức khỏe và niềm tin trong cộng đồng, hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngày vui đã hoàn toàn bị hủy hoại, nhưng có lẽ, chính sự chân thành khi đối mặt với sai lầm này sẽ là bước đầu tiên để họ gỡ gạc lại chút ít thiện cảm từ dân làng sau này, dù con đường phía trước còn rất dài và khó khăn.
Căn nhà bà Mai chìm vào tĩnh lặng sau cơn bão. Những mâm cỗ ngổn ngang dưới ánh đèn hiu hắt, gợi lên sự lãng phí và nỗi kinh hoàng còn đọng lại. Bà Mai ngồi lặng bên con trai, nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự suy sụp và ánh mắt thất thần. Cả hai mẹ con hiểu rằng, ngày hôm nay không chỉ là sự sụp đổ của một bữa tiệc, mà là sự tan vỡ của niềm kiêu hãnh, là sự mất mát lòng tin từ cả cộng đồng. Bài học về sự cẩn trọng, về cái giá của lòng tham, và về tầm quan trọng của việc đặt con người, sức khỏe và niềm tin của nhau lên trên hết đã in hằn sâu sắc. Nó là một vết sẹo, nhưng cũng là sự thức tỉnh đau đớn. Họ biết, con đường lấy lại sự cảm thông, sự chấp nhận từ những người hàng xóm, những người đã cùng họ trải qua bao thăng trầm, sẽ vô cùng gian nan. Sự chân thành trong việc thừa nhận sai lầm, trong việc đối mặt với hậu quả, và trong việc thể hiện sự hối cải sẽ là thứ duy nhất họ có thể dựa vào. Không có lời bào chữa nào cho sự thiếu suy nghĩ và lòng tham đã gây ra tai họa này. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng nặng trĩu, sự ăn năn và hy vọng mong manh vào sự vị tha của thời gian và con người. Dù ngày vui đã tan tành, nhưng có lẽ, chính từ tro tàn này, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về tình làng nghĩa xóm và giá trị thực sự của cuộc sống mới có thể nảy mầm.”

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Facebook Logo

⚠️ Bài viết này đã bị chặn bởi Facebook

Để xem nội dung đầy đủ toàn bộ bài viết, vui lòng mở trang này bằng trình duyệt ngoài (Chrome hoặc Safari).